| 31/08/2009 07:34 (GMT + 7) | ||
|
(TuanVietNam) - Xây dựng một lòng tin, tình hữu nghị có tính bản chất vì hòa bình và phát triển luôn luôn là mục đích tối thượng của dân tộc Việt Nam với tất các các dân tộc khác trên toàn thế giới.
Câu chuyện về bầy cừu cố thủ trong chuồng chờ cừu mẹ, cương quyết không mở cửa cho vị khách đang gõ cửa bên ngoài và câu chuyện em bé quàng khăn đỏ đều kết thúc có hậu và vẫn luôn được các bậc phụ huynh kể cho con em. “Lòng tin tưởng chở được núi…” Ngoại trừ niềm tin vào tôn giáo huyền bí và niềm tin vào tình yêu… cũng bí ẩn không kém, sự tin tưởng của con người vào một sự vật hiện tượng hay một đối tượng nào khác thường phải trải qua thực nghiệm. Em bé quàng khăn đỏ thiếu cảnh giác với chó sói sẽ trả giá đắt dù cho có trải qua một cuộc nói chuyện bà bà cháu cháu. Còn bầy cừu suýt mất cảnh giác nhưng nhờ nắm được hiện tượng rồi suy ra bản chất, luận được nội dung thông qua hình thức nên thoát nạn. Để bảo vệ lòng tin của con người với nhau, gia đình có gia quy, đất nước có pháp luật và thế giới có nhiều bộ Luật của Liên Hiệp Quốc nhằm chế tài những hành vi bản năng và xâm phạm lợi ích công cộng. Tuy niềm tin có khi không cần phải chế tài, nhưng cũng không thiếu bậc chân tu đã rời bỏ môn phái sau mấy mươi năm hành đạo. Lòng tin trong mối quan hệ tốt sẽ tạo thành uy tín mà người xưa gọi là “Tín” – một trong ngũ thường. Ngày xưa, đó là đạo sống của người quân tử, ngày nay, đó là phép hành xử để phát triển kinh tế, xây dựng đất nước. Lòng tin của các dân tộc đối với nhau cần những thấu hiểu ở nhiều tầng nấc và đi qua nhiều giai đoạn thử thách. Những lời nói hữu nghị và lòng tin hữu nghị sẽ đẹp hơn nếu các bạn của chúng ta thực hiện đúng tinh thần các trao đổi trên bàn ngoại giao. Khi ấy hình thức sẽ phản ánh đúng nội dung, hiện tượng và bản chất song hành cùng nhau. Khi đó giới quan sát sẽ không cho rằng vài hiện tượng đã làm biến đổi bản chất. Một nền hành chính tốt của một quốc gia sẽ nghiêm túc hơn đối với những mạng hay blog nặng tinh thần dân tộc mà nhẹ tính nhân loại để có những biện pháp ứng xử đúng mức nhằm tạo lòng tin. Đó chính là tạo lòng tin cho nhân dân chính nước mình và các nước láng giềng rằng nền hành chính ấy vì hòa bình và phát triển. Văn minh và văn hiến không thể được đánh giá qua độc chỉ số tăng trưởng hay số lượng hạm đội hải quân. Có thể sự nhẫn nhịn là biểu hiện của sự tự lượng sức nhất thời hay tình yêu hòa bình bằng nhiều giá, nhưng dứt khoát sự nhân nhượng không đồng nghĩa với thiếu khả năng đọc và hiểu các ẩn dụ phi chính thức của nước bạn trên các mạng dân tộc chủ nghĩa nọ.
Người Việt Nam luôn muốn xây dựng lòng tin và luôn muốn tránh tình huống buộc phải chọn cách ứng xử như em bé quàng khăn đỏ hay như những chú cừu thông minh trước bàn tay của vị khách đang gõ cửa ngoài kia. Có một câu chuyện ngụ ngôn mà biện chứng như vậy trong thế kỷ 21. Lê Vĩnh Trương (Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông) http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/7822/index.aspx |
Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông
Vì công bằng và bình yên cho Biển Đông




